Một tuần nghỉ hè của gia đình mình ở Phong Nha

11-06-2026 16:13

Tôi chọn Phong Nha cho tuần nghỉ hè của gia đình mình không phải từ một quyết định ngay lập tức.

Nhà tôi có năm người: tôi, chồng tôi và ba đứa nhỏ. Tôi làm văn phòng, quanh năm với máy tính, giấy tờ, điện thoại, tin nhắn. Chồng tôi cũng bận. Ba đứa nhỏ vừa qua một năm học dài với bài vở, kiểm tra, học thêm, rồi điện thoại, tivi, máy tính bảng. Cả nhà sống cùng nhau nhưng nhiều hôm chỉ gặp nhau vội qua bữa cơm tối.

Đến lúc hè đến, tôi nghĩ phải đi đâu đó vài ngày. Không phải để check-in, cũng không phải đi thật xa cho sang. Tôi chỉ muốn cả nhà rời khỏi nhịp sống quen thuộc một chút. Muốn mấy đứa nhỏ được chạy nhảy ngoài trời. Muốn vợ chồng tôi có vài ngày không phải mở máy tính sau bữa tối.

Một tuần nghỉ không phải ngắn. Đi sai một chút là mệt cả nhà. Tôi bắt đầu cân từng việc nhỏ: ngủ ở đâu, ăn có tiện không, trẻ con có gì chơi không, trời có quá nóng không, di chuyển có mệt không, người lớn có được nghỉ thật không.

Rồi Phong Nha hiện ra trong danh sách. Ban đầu tôi chỉ nghĩ: Phong Nha chắc là đi hang động. Nhưng càng tìm, tôi càng thấy nơi này hợp với gia đình mình. Có hang động, có sông, có suối, có rừng. Có chỗ cho trẻ con vận động. Có chỗ cho người lớn ngồi yên. Không quá ồn ào, cũng không quá buồn. Sau mấy hôm hỏi thêm bạn bè, xem hình ảnh và đọc review, tôi quyết định: hè này đi Phong Nha.

Đến Phong Nha

Ngày đầu tiên đến nơi, tôi nhớ rõ cảm giác lúc xe bắt đầu chạy qua những cánh đồng và núi đá. Ba đứa nhỏ ban đầu còn cầm điện thoại. Một lát sau, đứa lớn nhất ngẩng lên hỏi: “Mẹ ơi, kia là núi hả mẹ?”. Đứa bé hơn thì chỉ tay ra ngoài cửa kính, reo lên vì thấy bò ngoài đồng..

Phong Nha không đập vào mắt bằng sự náo nhiệt. Nó cứ từ từ hiện ra. Một dòng sông xanh. Một con đường làng. Một dãy núi xa xa. Một buổi chiều gió thổi qua hiên nhà.

Gia đình tôi ở một homestay bên sông. Không sang trọng cầu kỳ, nhưng vừa đủ dễ chịu. Có hiên để ngồi, có gió sông thổi qua, có buổi sáng nhìn ra mặt nước còn lặng, có buổi tối nghe tiếng côn trùng ngoài vườn.

Ở thành phố, buổi sáng của tôi thường bắt đầu bằng điện thoại, tin nhắn, email và lịch làm việc. Còn ở Phong Nha, buổi sáng đầu tiên, tôi dậy sớm hơn mọi người, ngồi bên hiên nhà nhìn sông. Một chiếc thuyền nhỏ trôi chậm qua trước mặt. Xa xa là núi. Lâu rồi tôi mới có cảm giác một buổi sáng trôi qua chậm như vậy.

Đi thuyền vào lòng núi

Điểm đầu tiên chúng tôi đi là động Phong Nha. Điều tôi nhớ nhất không phải là thạch nhũ, mà là hành trình đi vào hang.

Chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ xuôi theo dòng sông Son. Hai bên là núi đá và những mái nhà thấp thoáng ven sông. Ban đầu, bọn trẻ còn nói chuyện rôm rả. Nhưng càng gần cửa hang, cả nhà tự nhiên im dần.

Khi thuyền vào sâu hơn, ánh sáng phía ngoài lùi lại phía sau. Người lái thuyền tắt máy. Cả không gian chỉ còn tiếng nước khẽ chạm vào mạn thuyền.

Nó không chỉ là mát, cũng không chỉ là đẹp. Mà là một sự yên tĩnh rất lạ. Như thể núi đá đã ở đó rất lâu rồi, còn mình chỉ là một người đi ngang qua trong chốc lát.

Đứa nhỏ nhất hỏi khẽ: “Sao trong này tối mà đẹp vậy mẹ?”. Tôi cười. Có những câu hỏi của trẻ con không cần trả lời ngay. Chỉ cần để chúng nhìn thêm một chút.

Im lặng trong động Thiên Đường

Ngày đi động Thiên Đường, cả nhà phải đi bộ một đoạn dưới tán cây. Trời vẫn nóng, tất nhiên rồi, vì là mùa hè miền Trung mà. Nhưng càng đến gần cửa hang, không khí càng dịu lại. Lúc bước vào trong, mấy đứa nhỏ im hẳn. Tôi cũng im.

Có những thứ xem ảnh nhiều rồi vẫn không giống khi đứng trước nó. Những khối thạch nhũ cao lớn, ánh sáng mờ, không gian sâu và rộng. Có đoạn tôi phải ngẩng đầu lên rất lâu mới nhìn hết mái vòm phía trên.

Tôi thấy ba đứa nhỏ đi chậm hơn bình thường. Ở nhà, chúng rất dễ mất tập trung. Vậy mà hôm đó, chúng cứ nhìn kỹ rồi hỏi: “Cái này có từ bao lâu rồi?”, “Nước làm ra đá hả mẹ?”, “Sao trong này mát vậy?”.

Tôi không trả lời hết được. Nhưng tôi thích việc chúng hỏi. Có lẽ một chuyến đi tốt không nhất thiết phải dạy trẻ con điều gì to tát. Chỉ cần làm chúng tò mò trở lại đã là quý rồi.

Tắm bùn hang Tối

Một ngày của nước và bùn

Rồi có một ngày gần như cả nhà dành cho nước. Buổi sáng ở Suối Nước Moọc, buổi chiều ở Sông Chày – Hang Tối.

Nước ở Moọc có một màu xanh rất lạ. Không giống xanh của biển, cũng không giống xanh của hồ. Nó trong đến mức nhìn thấy đá dưới đáy. Ba đứa nhỏ thay đồ rất nhanh, lao xuống nước, cười ầm cả lên.

Tôi ngồi nhìn, tự nhiên thấy thương. Cả năm chúng quanh quẩn trường học, nhà, lớp học thêm. Nhiều khi người lớn cứ nghĩ trẻ con bây giờ sướng vì có đủ thứ, nhưng thật ra chúng thiếu rất nhiều khoảng trời để chạy, để ướt, để bẩn, để cười không cần giữ ý.

Đến Sông Chày – Hang Tối, ban đầu tôi hơi ngại vì nghĩ chắc sẽ vận động nhiều. Nhưng rồi chính chỗ này lại làm cả nhà cười nhiều nhất. Bọn trẻ thích kayak, thích nước, thích cảm giác được tự mình làm một việc gì đó khác ngày thường.

Đến đoạn vào Hang Tối, cả nhà lấm lem bùn đất. Nhìn nhau từ đầu đến chân chẳng còn ai sạch sẽ. Nhưng kỳ lạ là lúc đó chẳng ai khó chịu. Ngược lại, ai cũng cười.

Có những lúc vui không cần phải đẹp. Không cần ảnh hoàn hảo. Chỉ cần cả nhà cùng làm một việc gì đó rất tự nhiên, rồi cùng cười với nhau.

Đi chậm giữa rừng

Sau mấy ngày có hang, có nước, có chèo thuyền, chúng tôi chọn một ngày nhẹ hơn để đi Vườn thực vật và Ozo.

Con đường trong Vườn thực vật không quá khó. Nhưng đi với trẻ con thì mỗi đoạn lại thành một câu chuyện: một chiếc lá lạ, một con bướm, một tiếng chim, một thân cây lớn.

Tôi thích mùi rừng ở đây. Mùi lá mục. Mùi đất ẩm. Mùi của những tán cây lâu năm. Có những thứ không thể chụp lại bằng điện thoại. Khi đứng ở đó, nghe tiếng rừng, thấy ánh sáng rơi qua tán lá, mình mới hiểu vì sao thiên nhiên có thể làm con người dịu xuống.

Ozo lại cho gia đình tôi một cảm giác khác. Những cây cầu gỗ len giữa rừng, những đoạn đường trên cao, tiếng lá, tiếng gió, tiếng trẻ con chạy phía trước. Ba đứa nhỏ thích cảm giác đi trên những lối gỗ giữa cây xanh. Còn tôi thích những khoảng ngồi yên, nghe tiếng nước và tiếng rừng trộn vào nhau. Không mở điện thoại. Chỉ ngồi. Mà thấy đủ.

Tham quan Vườn thực vật

Một ngày trở về với đồng ruộng

Một ngày khác, gia đình tôi ghé Tang Duck Farm. Ban đầu tôi nghĩ nơi này chủ yếu dành cho trẻ con. Nhưng cuối cùng người lớn lại chơi nhiệt tình chẳng kém.

Đi cầu khỉ, lội bùn, bắt vịt. Những trò chơi rất đơn giản. Không máy móc, không ánh đèn, không âm thanh ồn ào. Chỉ có nước, bùn, ruộng, vịt và tiếng cười.

Với thế hệ chúng tôi, những thứ đó không xa lạ. Nhưng với ba đứa nhỏ, đó gần như là một thế giới khác. Tôi nhìn chúng lội bùn, trượt chân, đứng dậy, rồi lại cười. Có lúc tôi thấy mình như nhìn lại một phần tuổi thơ đã cũ của chính mình.

Những trò chơi ấy gần gũi với văn hóa lúa nước một cách rất tự nhiên. Không cần giảng giải nhiều. Trẻ con cứ bước xuống bùn, chạm vào nước, nhìn con vịt chạy trước mặt, tự nhiên chúng hiểu rằng ngoài sách vở và màn hình còn có một đời sống khác.

Tang Duck Farm

Trở về

Chiều hôm rời Phong Nha, xe chạy chậm qua sông Son. Mấy ngày trước, cũng con đường này, cả nhà còn háo hức bàn xem sẽ đi đâu, ăn gì, ở đâu. Vậy mà thoáng chốc đã đến lúc trở về.

Ba đứa nhỏ, đứa ôm cái ba lô nhỏ mang theo từ nhà, đứa lớn nhất thì ngồi xem lại những tấm hình chụp trong điện thoại. Tôi hỏi vu vơ: “Thích nhất chỗ nào?”. Mỗi đứa trả lời một kiểu. Đứa thích hang động. Đứa thích tắm suối. Đứa thích chèo thuyền. Đứa lại thích bắt vịt.

Còn tôi, điều tôi nhớ nhất lại không phải một điểm đến cụ thể. Tôi nhớ những buổi sáng bên dòng sông. Nhớ tiếng cười của lũ trẻ bên mép nước. Nhớ bữa cơm tối kéo dài mà chẳng ai vội đứng dậy. Nhớ cảm giác điện thoại nằm đâu đó trong túi mà cả buổi không buồn mở ra.

Có những chuyến đi, khi trở về người ta nhớ cảnh đẹp. Có những chuyến đi, người ta nhớ những bức ảnh. Còn với tôi, điều còn lại sau tuần nghỉ ấy chỉ là cảm giác gia đình mình đã thật sự ở cạnh nhau.

Và khi xe rời Phong Nha, đứa nhỏ nhất quay sang hỏi: “Mẹ ơi, năm sau mình quay lại được không?” Tôi nhìn ra dòng sông đang lùi dần phía sau. Tự nhiên thấy câu hỏi ấy đã đủ cho cả chuyến đi.

Thùy Trang

Bình luận

Bình luận (Tổng cộng 1)

Phong Nha Việt

11-06-2026

Cảm ơn bạn đã đến Phong Nha, đây là thông tin cho ai cần nghỉ theo gia đình https://phongnhaviet.com/tour/tour-gia-dinh/tour-gia-dinh-phong-nha-3-ngay-2-dem

Cùng chuyên mục