Du ký Hội An – Hành trình khám phá phố cổ, di sản và ẩm thực xứ Quảng
22-03-2024 16:23
Nội dung chính
Vị trí
Hình ảnh
Tôi đến Hội An vào một buổi chiều tháng 10, khi nắng Thu vừa đủ vàng và gió từ sông Hoài vẫn còn mơn man hương Thu. Con phố nhỏ ấy – với những mái ngói phủ rêu, những bức tường vàng loang màu thời gian – khiến tôi có cảm giác như mình vừa bước vào một bức tranh cổ còn sống. Ở Hội An, mọi thứ dường như chậm lại, để người ta kịp thở, kịp lắng nghe, kịp yêu thương.
Cầu Chùa - một di sản văn hóa đặc sắc. Ảnh: Phong Việt
Những con phố kể chuyện
Dạo bước trên đường Trần Phú, tôi dừng lại trước Chùa Cầu Nhật Bản – biểu tượng của Hội An. Cây cầu nhỏ cong mình soi bóng trên dòng sông Hoài, nối đôi bờ thương cả ngàn năm qua. Dưới mái ngói âm dương rêu phong, tiếng chuông chùa ngân lên nhẹ như một lời chào từ quá khứ.
Từ đó, tôi men theo con phố cổ hẹp, nơi có Hội quán Phúc Kiến rực rỡ sắc đỏ với cổng tam quan uy nghi, Hội quán Triều Châu tinh xảo với mái đao uốn lượn, Hội quán Quảng Đông trang nghiêm mà trầm mặc. Những công trình ấy là minh chứng sống động cho thời kỳ giao thương sầm uất của thương cảng Hội An thế kỷ XVII – XVIII, nơi người Hoa, người Nhật, người Bồ Đào Nha từng cùng nhau tạo nên một nền văn hóa đa sắc.
Tôi dừng lại trước Nhà cổ Tấn Ký – ngôi nhà đã hơn 200 năm tuổi, nơi từng đón bao lớp thương nhân trên con đường tơ lụa biển. Những cây cột lim đen bóng, những hoa văn chạm khắc tinh tế vẫn còn giữ nguyên, như thể thời gian đã đi vòng qua để không làm phai dấu quá khứ. Gần đó là Nhà cổ Phùng Hưng, với ban công gỗ rộng mở nhìn ra phố, nơi từng là điểm giao dịch tấp nập của thương nhân Nhật – Việt.
Bước qua vài dãy phố, tôi ghé Nhà thờ Tộc Trần, một di tích kiến trúc – tín ngưỡng hiếm hoi còn giữ nguyên nét gia tộc cổ truyền Việt Nam giữa lòng phố thị. Ở đó, câu chuyện về những người con đất Quảng vẫn được kể lại trong không gian yên bình, nghiêm cẩn.
Trên đường phố Hội An. Ảnh: Phong Việt
Hương vị níu chân người lữ khách
Hội An không chỉ đẹp trong mắt, mà còn đậm trong vị.
Sáng sớm, tôi ăn cao lầu trong một quán nhỏ trên đường Nguyễn Thái Học. Sợi mì vàng dai được làm bằng nước giếng Bá Lễ, thịt xá xíu mềm, rau Trà Quế tươi, tất cả hòa quyện thành thứ hương vị mà chỉ Hội An mới có.
Giữa trưa, tôi tìm về quán bánh bao – bánh vạc trong hẻm nhỏ, món ăn được ví như “bông hồng trắng” của phố cổ. Mỗi chiếc bánh nhỏ xinh, trong suốt, gói ghém sự tinh tế và bàn tay khéo léo của người phụ nữ Hội An.
Chiều xuống, tôi ghé bánh mì Phượng, ổ bánh mì đã trở thành huyền thoại – giòn, thơm, nhân đầy, khiến vị giác tan chảy trong sự hạnh phúc giản đơn. Rồi một ly chè bắp Cẩm Nam ngọt dịu kết thúc ngày dài bằng hương vị đồng quê thân thuộc.
Ẩm thực đường phố ở Hội An. Ảnh: Phong Việt
Bước ra ngoài phố cổ – chạm vào linh hồn Hội An
Nếu chỉ dừng lại trong khu phố cổ, bạn sẽ bỏ lỡ phần “hồn” sâu hơn của Hội An.
Tôi đạp xe qua rừng dừa Bảy Mẫu Cẩm Thanh, nơi ánh sáng xuyên qua những tán dừa rợp bóng, và tiếng người chèo thuyền cười vang giữa mặt nước. Cảm giác như mình đang đi giữa một miền quê miền Trung yên ả, vừa mộc mạc, vừa trong lành.
Xa hơn một chút là làng gốm Thanh Hà, nơi đất sét hóa thành nghệ thuật dưới bàn tay người thợ. Mỗi chiếc bình, chiếc đèn đều mang linh hồn riêng – giản dị, nhưng bền bỉ như chính con người Hội An.
Rồi tôi ghé làng mộc Kim Bồng, ngôi làng bên sông từng nổi danh với những người thợ dựng thuyền và làm nhà gỗ cho phố cổ. Âm thanh của bào, của đục hòa vào tiếng gió, gợi nên bản nhạc của quá khứ và lao động.
Buổi chiều, tôi ra biển An Bàng – nơi hoàng hôn phủ lên mặt biển một màu mật ong dịu ngọt. Biển Hội An không ồn ào, chỉ đủ sóng, đủ gió, để lòng người thôi những bộn bề.
Hội An về đêm – thành phố của ký ức
Đêm buông xuống, Hội An trở thành giấc mộng lung linh. Hàng ngàn chiếc đèn lồng thắp sáng, phản chiếu trên mặt nước sông Hoài, như những vì sao rơi xuống trần gian. Người ta thả hoa đăng, gửi gắm lời cầu bình an và hạnh phúc. Tiếng hát bài chòi, tiếng đàn bầu, tiếng guốc mộc hòa quyện trong không gian, khiến lòng người mềm lại.
Tôi ngồi trên bậc thềm, lặng nhìn dòng người đi qua, nhận ra rằng: Hội An không cố níu giữ thời gian – mà chính thời gian đã chọn ở lại nơi này.
Nhớ đặt vé để được khám phá Hội An trọn vẹn và sâu sắc nhé
Rời Hội An – để nhớ
Sáng hôm sau, trước khi rời phố, tôi mua vài chiếc đèn lồng nhỏ gói trong giấy báo cũ. Người bán hàng cười: “Mang chút Hội An về nhé, để nhớ.”
Và đúng thế, tôi mang về không chỉ là món quà, mà là cả hơi thở, màu nắng, và sự an yên của vùng đất này.Hội An dạy tôi cách sống chậm, cách cảm nhận vẻ đẹp của những điều nhỏ bé – một ly cà phê phin, một câu chào, một ánh nhìn hiền hậu.
Vì giữa thế giới ồn ào này, vẫn có một nơi để ta học cách yêu cuộc đời bằng sự tĩnh lặng.
Nơi ấy mang tên: Hội An.
“Có những thành phố khiến người ta say đắm vì sự náo nhiệt, còn Hội An lại khiến ta yêu vì sự bình yên.”
Phong Việt